Đề Tài: Khai Thị

Khó Vẽ

Có một nghệ sĩ dâng vua vài bức tranh.
Vua hỏi: “Vẽ gì khó?”
“Dạ thưa, vẽ chó ngựa rất khó.”
“Vậy vẽ gì dễ?”
“Dạ thưa vẽ ma quỉ dễ.”
“Tại vì sao?”
“Chó ngựa thì ai cũng thấy. Vẽ không giống thì người ta cười thối ruột. Cho nên khó vẽ. Ngược lại, ma quỷ thì vô hình, không ai thấy được nên cứ theo ý mà vẽ nên dễ.”

* * * * *

Trong cái tầm thường có cái tuyệt vời.

Người đáng phục không ngoài là người biết chăm chỉ và tận lực hoàn tất bổn phận của mình mỗi ngày.

Khai Thị | Phản hồi

Không Nên Sát Phạt Nhau

Văn Quân đất Lỗ Dương muốn đem quân qua chinh phạt nước Trịnh. Mặc Tử墨子 đến can, nói rằng: “Nếu trong đất Lỗ Dương này, tỉnh lớn đánh tỉnh nhỏ, nhà lớn hiếp nhà nhỏ, giết người, lấy của lẫn nhau thì Bệ Hạ nghĩ sao?”

Văn Quân đáp: “Bao nhiều người đất này đền là tôi con của ta cả. Nếu lớn đánh bé, ăn cướp lẫn nhau thì tội nặng lắm: đáng trừng trị.”

Mặc Tử: “Bao nhiêu người trong thiên hạ đều là con trời. Nay nhà vua đem quân đánh Trịnh, làm sao tránh được tội với Trời?”

Khai Thị | Phản hồi

Diều Gỗ

Mặc Tử 墨子 làm diều gỗ ba năm mới xong. Thả cho bay được một hôm thì diều hỏng.

Học trò khen: “Thầy làm diều gỗ bay được thật là khéo!”

Mặc Tử đáp: “Ta phải tốn ba năm mới làm được diều gỗ mà bay chỉ một hôm thì đã hư, khéo thế nào được? Sao bằng thợ làm xe, dùng ít gỗ, công không hết một buổi mà chở được nặng, đi được xa, dùng được lâu năm: thế mới gọi là khéo!”

* * * * *

Khai Thị | Phản hồi

Chữ Tín

Nước Lỗ có một cái đỉnh vô giá. Nước Tề bắt phải đem dâng. Vua nước Lỗ tiếc, làm đỉnh giả đem sang.

Vua Tề bảo: “Phải có Nhạc Chính Tử (học trò giỏi của Tăng Tử) đem đỉnh sang mới được.”

Vua Lỗ gọi Nhạc Chính Tử sai đem đỉnh đi.

Nhạc Chính Tử hỏi: “Sao không đưa đỉnh thật?”

Vua Lỗ: “Trẫm quí cái đỉnh ấy lắm!”

Nhạc Chính Tử thưa: “Nhà vua quí cái đỉnh ấy thế nào thì hạ thần cũng quí cái “tín” của mình như vậy.”

Khai Thị | Phản hồi

Họa Hay Phúc

Có một ông lão sống vùng biên cương nuôi ngựa. Một hôm ngựa bỏ chạy mất. Người quen đến thăm. Ông già nói: “Mất ngựa như thế cũng có thể là phước đó!”

Vài tháng sau, ngựa về lại đem theo một con ngựa khác. Người quen mừng khen thì ông lão thản nhiên đáp: “Được ngựa biết đâu thật ra là họa đó!”

Được ngựa lại thì con ông ta thích cưỡi. Chẳng may té nhào nên gãy chân bị què. Ông lão nói với người quen: “Nó què như thế mà biết đâu là phước đó!” Không bao lâu thì trong vùng có giặc khởi lên. Chính phủ chiêu quân đánh giặc, mười người chết đến chín. Con ông ta vì què nên không phải đi lính nên thoát chết.

Khai Thị | Phản hồi

Tránh Lười Biếng

Chư Phật dạy rằng chúng ta không nên lười biếng vì cái lười thường sinh ra các ác. Vì thế:

  1. Chúng ta nên huấn luyện con cháu và trẻ em đức tính cần cù, tinh tấn thay vì nuông chìu chúng nó.
  2. Người lớn thì nên ra sức lập công để đóng góp cho xã hội.
  3. Kẻ già cả thì không nên “về hưu”. Thay vào đó, họ nên tìm cơ hội để truyền đạt lại cái hiểu biết và kinh nghiệm của mình cho giới trẻ và thế hệ sau.
Khai Thị | Phản hồi

Tốt Xấu Tại Mình

Người Hoa có một bài ca:

Nước sông Thương Lang mà trong thì ta múc giặt mũ;
Nước sông Thương Lang mà đục thì ta dùng để rửa chân.

Khổng Tử nghe như thế bèn bảo học trò: “Các con nghe không? Con người làm gì chỉ tùy thuận theo nước. Vậy tất chỉ là do nước tự mình làm chứ không can dự gì đến người khác.”

Trên đời này, con người mới thật sự làm chủ. Người ta thường tự khinh mình trước nên người ngoài mới khinh mình sau. Gia đình tự hủy trước rồi người ngoài mới hủy sau. Nước tự phạt trước rồi người ngoài mới phạt sau.

Khai Thị | Phản hồi

Thở Dài

Một vị đại quan nổi tiếng là có trí huệ thường hay thở dài ngay cả khi rảnh rỗi.

Học trò hỏi tại làm sao.

Đại quan đáp: “Ta ước các nước hòa hợp với nhau để tất cả binh khí có thể được bỏ. Ta cũng mong quân tử đào tạo nhiều quân tử để tiểu nhân phải trốn đi hết. Ta ước trai có vợ, gái có chồng để ai cũng yên phận và thương yêu nhau. Ta ước người dân chăm làm ăn để mỗi năm mùa màng bội thu và mọi người không còn bị đói khát. Ta ước ai cũng hướng thiện để không phụ lời giáo huấn của cổ nhân.

Khai Thị | Phản hồi

Treo Kiếm Trên Mộ

Duyên Lăng Qui Tử, làm sứ nước Tần. Một hôm đeo bảo kiếm qua thăm vua nước Từ.

Từ vương ngắm kiếm ra dáng thích lắm, muốn xin nhưng không nói ra.

Duyên Lăng Qui Tử còn phải đi sứ cường quốc khác nên có ý dâng bảo kiếm cho Từ vương sau khi xong công tác.

Đi sứ xong quay về thì Từ vương đã mất. Duyên Lăng Qui Tử đưa kiếm cho quan hầu Từ vương.

Tùy tùng can ngăn nói rằng thanh bảo kiếm là bảo vật của quốc gia, không nên tặng.

Khai Thị | Phản hồi

Người Xuất Tục

Tiếng sấm sét không thể bịt nhỏ lại để hòa với tiếng chuông khánh. Mặt trời mặt trăng không thể uốn cong để soi sáng ngõ hẻm, hang cùng. Sông to không thể thu bờ để vừa ý kẻ muốn lội qua. Núi cao không thể đè thấp để người dễ leo.

Cũng như vậy, thượng nhân không chịu khuất khúc để hòa đồng với thế tục.

*****

Người cao thượng không tham cầu danh lợi để khỏi phải quỵ lụy người.

Người xuất gia nên nghèo khó để dễ tu hành hơn và chóng đắc đạo hơn.

Khai Thị | Phản hồi