http://tinhdodaithua.org Thu, 01 Dec 2016 09:15:08 +0000 en hourly 1 http://wordpress.org/?v=3.1.1 Chữ Tín http://tinhdodaithua.org/?p=4912&utm_source=rss&utm_medium=rss&utm_campaign=ch%25e1%25bb%25af-tin http://tinhdodaithua.org/?p=4912#comments Thu, 01 Dec 2016 09:15:08 +0000 admin http://tinhdodaithua.org/?p=4912 Continue reading ]]> Nước Lỗ có một cái đỉnh vô giá. Nước Tề bắt phải đem dâng. Vua nước Lỗ tiếc, làm đỉnh giả đem sang.

Vua Tề bảo: “Phải có Nhạc Chính Tử (học trò giỏi của Tăng Tử) đem đỉnh sang mới được.”

Vua Lỗ gọi Nhạc Chính Tử sai đem đỉnh đi.

Nhạc Chính Tử hỏi: “Sao không đưa đỉnh thật?”

Vua Lỗ: “Trẫm quí cái đỉnh ấy lắm!”

Nhạc Chính Tử thưa: “Nhà vua quí cái đỉnh ấy thế nào thì hạ thần cũng quí cái “tín” của mình như vậy.”

Sau vua Lỗ phải đưa đỉnh thật thì Nhạc Chính Tử mới chịu đi.

* * * * *

Khổng Tử nói: “Nhân vô tín bất lập”. Nghĩa là con người mà không có chữ tín thì không thể nào đứng trong đời được.

Lại nữa: “Tín vi quốc chi bảo” nghĩa là chữ tín là báu vật của cả nước.

Nếu người làm chính trị, các vị lãnh đạo gia mà giữ được chữ tín thì nước mới cường thịnh

]]>
http://tinhdodaithua.org/?feed=rss2&p=4912 0
Họa Hay Phúc http://tinhdodaithua.org/?p=4909&utm_source=rss&utm_medium=rss&utm_campaign=h%25e1%25bb%258da-hay-phuc http://tinhdodaithua.org/?p=4909#comments Tue, 01 Nov 2016 21:10:26 +0000 admin http://tinhdodaithua.org/?p=4909 Continue reading ]]> Có một ông lão sống vùng biên cương nuôi ngựa. Một hôm ngựa bỏ chạy mất. Người quen đến thăm. Ông già nói: “Mất ngựa như thế cũng có thể là phước đó!”

Vài tháng sau, ngựa về lại đem theo một con ngựa khác. Người quen mừng khen thì ông lão thản nhiên đáp: “Được ngựa biết đâu thật ra là họa đó!”

Được ngựa lại thì con ông ta thích cưỡi. Chẳng may té nhào nên gãy chân bị què. Ông lão nói với người quen: “Nó què như thế mà biết đâu là phước đó!” Không bao lâu thì trong vùng có giặc khởi lên. Chính phủ chiêu quân đánh giặc, mười người chết đến chín. Con ông ta vì què nên không phải đi lính nên thoát chết.

* * * * *

Họa phước xoay chuyển khó lường.

Trong họa có phúc. Trong phúc có họa.

Vì thế không nên vội than van hoặc đắc chí. Gặp họa thì biết tu tỉnh thân để họa chóng qua. Gặp phúc thì nên cẩn thận, không phóng túng thì phúc mới được lâu dài.

Nói chung, biết tu sửa thân tâm thì họa mau biến thành phúc và phúc trường tồn.

]]>
http://tinhdodaithua.org/?feed=rss2&p=4909 0
Chân Hỏng http://tinhdodaithua.org/?p=4926&utm_source=rss&utm_medium=rss&utm_campaign=chan-h%25e1%25bb%258fng http://tinhdodaithua.org/?p=4926#comments Wed, 19 Oct 2016 13:49:37 +0000 admin http://tinhdodaithua.org/?p=4926 Continue reading ]]> Vấn

Thưa thầy ! Hiện con đang ngồi thiền theo hướng dẫn của Thầy qua cuốn “CẨM NANG THIỀN” , con ngồi trong tư thế Kiết già nhưng gặp trở ngại về việc Đầu gối chân phải không chạm đất , nếu muốn đầu gối chạm đất thì con phải gồng nơi lưng và chân , nhưng như thế rất đau , mỏi và trụ không lâu . Mong thầy hướng dẫn giúp con .

TL
Đáp: 

Gồng mà khiến đầu gối đụng đất được thì khá lắm. Nếu muốn thì cứ tiếp tục, không bao lâu chân sẽ đụng đất: càng dám nhẫn cái đau, cái khó chịu nhiều hơn thì bắp thịt, gân cốt càng mau dẻo hơn.

Hoặc theo cách thông thường: chỉ cần tiếp tục dụng công, không cần để ý đến đầu gối. Từ từ chân sẽ dẻo hơn vì khí thốc mạnh hơn. Lúc ấy thì chân sẽ đụng đất.

]]> http://tinhdodaithua.org/?feed=rss2&p=4926 0 Tránh Lười Biếng http://tinhdodaithua.org/?p=4905&utm_source=rss&utm_medium=rss&utm_campaign=tranh-l%25c6%25b0%25e1%25bb%259di-bi%25e1%25ba%25bfng http://tinhdodaithua.org/?p=4905#comments Sat, 01 Oct 2016 21:43:01 +0000 admin http://tinhdodaithua.org/?p=4905 Continue reading ]]> Chư Phật dạy rằng chúng ta không nên lười biếng vì cái lười thường sinh ra các ác. Vì thế:

  1. Chúng ta nên huấn luyện con cháu và trẻ em đức tính cần cù, tinh tấn thay vì nuông chìu chúng nó.
  2. Người lớn thì nên ra sức lập công để đóng góp cho xã hội.
  3. Kẻ già cả thì không nên “về hưu”. Thay vào đó, họ nên tìm cơ hội để truyền đạt lại cái hiểu biết và kinh nghiệm của mình cho giới trẻ và thế hệ sau.

Được như vậy thì tất cả mọi người đều có thể có một cuộc sống nhiều ý nghĩa và hạnh phúc hơn. Nói cách khác, chúng sanh trong cõi Ta Bà này phải biết tinh tấn làm thiện và ngừng làm ác thì mới có được hạnh phúc chân thật, chứ không phải là tự nuông chìu hoặc cầu tư lợi.

]]>
http://tinhdodaithua.org/?feed=rss2&p=4905 0
Tốt Xấu Tại Mình http://tinhdodaithua.org/?p=4894&utm_source=rss&utm_medium=rss&utm_campaign=t%25e1%25bb%2591t-x%25e1%25ba%25a5u-t%25e1%25ba%25a1i-minh http://tinhdodaithua.org/?p=4894#comments Fri, 16 Sep 2016 22:38:44 +0000 admin http://tinhdodaithua.org/?p=4894 Continue reading ]]> Người Hoa có một bài ca:

Nước sông Thương Lang mà trong thì ta múc giặt mũ;
Nước sông Thương Lang mà đục thì ta dùng để rửa chân.

Khổng Tử nghe như thế bèn bảo học trò: “Các con nghe không? Con người làm gì chỉ tùy thuận theo nước. Vậy tất chỉ là do nước tự mình làm chứ không can dự gì đến người khác.”

Trên đời này, con người mới thật sự làm chủ. Người ta thường tự khinh mình trước nên người ngoài mới khinh mình sau. Gia đình tự hủy trước rồi người ngoài mới hủy sau. Nước tự phạt trước rồi người ngoài mới phạt sau.

Vì thế cổ nhân nói: “Ông trời làm tai họa thì tu đức còn có thể tránh được, nhưng tự mình làm tai họa thì khó mà sống nổi.”

*****

Nói sâu hơn thì chúng ta nên ý thức rằng cái tâm là nguồn gốc của mọi sự tốt hoặc xấu.

Tâm thiện thì chuyện thiện sẽ xảy ra. Tâm ác thì khó tránh được chuyện tai hại. Đó là không ngoài luật nhân quả.

Hơn nữa đối với người có trí huệ chân chính thì vì tâm thiện nên khi gặp tai họa thì có thể chuyển họa thành phúc.

Chúng ta nên ngừng trách người khi chuyện không tốt xảy ra. Muốn chuyện tốt lành thì chỉ cần gạt bỏ những lỗi lầm của mình.

]]>
http://tinhdodaithua.org/?feed=rss2&p=4894 0
Thở Dài http://tinhdodaithua.org/?p=4742&utm_source=rss&utm_medium=rss&utm_campaign=th%25e1%25bb%259f-dai http://tinhdodaithua.org/?p=4742#comments Tue, 02 Aug 2016 04:05:07 +0000 admin http://tinhdodaithua.org/?p=4742 Continue reading ]]> Một vị đại quan nổi tiếng là có trí huệ thường hay thở dài ngay cả khi rảnh rỗi.

Học trò hỏi tại làm sao.

Đại quan đáp: “Ta ước các nước hòa hợp với nhau để tất cả binh khí có thể được bỏ. Ta cũng mong quân tử đào tạo nhiều quân tử để tiểu nhân phải trốn đi hết. Ta ước trai có vợ, gái có chồng để ai cũng yên phận và thương yêu nhau. Ta ước người dân chăm làm ăn để mỗi năm mùa màng bội thu và mọi người không còn bị đói khát. Ta ước ai cũng hướng thiện để không phụ lời giáo huấn của cổ nhân.

Ta ước mãi mà không được nên thở dài.”

*****

Tại sao không ước cả năm ngón tay dài bằng nhau để mỗi ngón đều được ứng dụng đồng đều và không ganh tỵ nhau?

Tại sao không ước đàn bà thành đàn ông để mọi người không bị phân biệt đối xử?

Theo cái nhìn của thiền tông, vị quan này có quá nhiều vọng tưởng.

Nếu không có vấn đề thì làm sao có thể tiến bộ được? Nếu không cần nát óc tìm giải pháp thì làm sao có thể phát triển trí huệ được?

Trên đời, vấn đề nan giải là cơ hội cho sự đột phá. Nhà Phật gọi phiền não là Bồ đề.

Vì thế, lần sau gặp bất cứ vấn đề gì, quí vị không nên bi quan. Ngược lại, nên bình tĩnh suy nghĩ mà giải quyết nó như một người có khả năng.

]]>
http://tinhdodaithua.org/?feed=rss2&p=4742 0
Treo Kiếm Trên Mộ http://tinhdodaithua.org/?p=4738&utm_source=rss&utm_medium=rss&utm_campaign=treo-ki%25e1%25ba%25bfm-tren-m%25e1%25bb%2599 http://tinhdodaithua.org/?p=4738#comments Fri, 01 Jul 2016 05:19:43 +0000 admin http://tinhdodaithua.org/?p=4738 Continue reading ]]> Duyên Lăng Qui Tử, làm sứ nước Tần. Một hôm đeo bảo kiếm qua thăm vua nước Từ.

Từ vương ngắm kiếm ra dáng thích lắm, muốn xin nhưng không nói ra.

Duyên Lăng Qui Tử còn phải đi sứ cường quốc khác nên có ý dâng bảo kiếm cho Từ vương sau khi xong công tác.

Đi sứ xong quay về thì Từ vương đã mất. Duyên Lăng Qui Tử đưa kiếm cho quan hầu Từ vương.

Tùy tùng can ngăn nói rằng thanh bảo kiếm là bảo vật của quốc gia, không nên tặng.

Đại sứ nói: “Không phải ta tặng. Lúc trước đến thăm, Từ vương tuy chẳng nói ra nhưng có vẻ muốn lấy. Ta công việc chưa xong nên không thể dâng được. Tuy vậy ta đã phát tâm cho. Nay Từ vương đã chết mà ta không hiến kiếm thì tự dối mình: nếu tiếc của mà tự dối thì không liêm chính. Mặt mũi nào mà còn dám làm đại sứ?”

Quan hầu từ chối nói rằng không dám nhận vì Từ vương không hề ra lệnh nhận kiếm.

Quan đại sứ treo kiếm trên mồ Từ vương rồi ra về.

*****

Người đời xưa trọng liêm sỉ.

Ngược lại, người đời nay thì chủ trương lấy được thì nên lấy không thì mất cơ hội.

]]>
http://tinhdodaithua.org/?feed=rss2&p=4738 0
Người Xuất Tục http://tinhdodaithua.org/?p=4730&utm_source=rss&utm_medium=rss&utm_campaign=ng%25c6%25b0%25e1%25bb%259di-xu%25e1%25ba%25a5t-t%25e1%25bb%25a5c http://tinhdodaithua.org/?p=4730#comments Wed, 01 Jun 2016 06:13:09 +0000 admin http://tinhdodaithua.org/?p=4730 Continue reading ]]> Tiếng sấm sét không thể bịt nhỏ lại để hòa với tiếng chuông khánh. Mặt trời mặt trăng không thể uốn cong để soi sáng ngõ hẻm, hang cùng. Sông to không thể thu bờ để vừa ý kẻ muốn lội qua. Núi cao không thể đè thấp để người dễ leo.

Cũng như vậy, thượng nhân không chịu khuất khúc để hòa đồng với thế tục.

*****

Người cao thượng không tham cầu danh lợi để khỏi phải quỵ lụy người.

Người xuất gia nên nghèo khó để dễ tu hành hơn và chóng đắc đạo hơn.

]]>
http://tinhdodaithua.org/?feed=rss2&p=4730 0
Khó Được Yết Kiến http://tinhdodaithua.org/?p=4724&utm_source=rss&utm_medium=rss&utm_campaign=kho-d%25c6%25b0%25e1%25bb%25a3c-y%25e1%25ba%25bft-ki%25e1%25ba%25bfn http://tinhdodaithua.org/?p=4724#comments Sun, 01 May 2016 14:46:51 +0000 admin http://tinhdodaithua.org/?p=4724 Continue reading ]]> Tô Tần, một vị hiền sĩ đời xưa, qua nước Sở chầu chực ba ngày mới yết kiến được vua Sở.

Gặp được nhà vua thì trình bày câu chuyện xong liền xin cáo biệt.

Vua Sở nói: “Trẫm nghe nói tiên sinh là một vị hiền sĩ. Nay không quản xa xôi đến đây, tại sao lại vội đi về?”

Tô Tần đáp: “Tôi xem nước Sở ta ăn đắt hơn ngọc, củi thổi đắt hơn quế, quan khó trông thấy hơn ma, được yết kiến vua khó như thấy trời. Tại sao nhà vua lại muốn tôi ở lại ăn ngọc, đốt quế, nhờ ma và thấy trời?”

Vua nói: “Xin mời tiên sinh cứ ở lại. Quả nhân đã hiểu rồi.”

*****

Nước Sở sau này nhờ Tô Tần mà càng ngày càng cường thịnh. Ấy là nhờ Sở Vương có trí huệ.

Người có trí huệ biết rằng lời khuyên tốt rất khó nghe.

]]>
http://tinhdodaithua.org/?feed=rss2&p=4724 0
Gia Tài Cho Con Cháu http://tinhdodaithua.org/?p=4708&utm_source=rss&utm_medium=rss&utm_campaign=gia-tai-cho-con-chau http://tinhdodaithua.org/?p=4708#comments Fri, 01 Apr 2016 15:54:37 +0000 admin http://tinhdodaithua.org/?p=4708 Continue reading ]]> Bàng Công là người hiền bên Trung Quốc đời Hán. Tính tình điềm đạm và ít thích đến nơi thành thị. Hai vợ chồng chăm làm ăn và đối đãi nhau như khách.

Một hôm, một vị quan bạn đến thăm thì Bàng Công đang cày ruộng, bỏ công việc lên bờ nói chuyện còn vợ con tiếp tục làm việc dưới đồng.

Quan bạn nói: “Tiên sinh tại sao khổ thân cày quốc như thế? Sao chẳng chịu làm quan kiếm chút lộc mà để lại cho con cháu?”

Bàng công đáp: “Người đời thường lấy cái nguy để lại cho con cháu. Tôi thì lấy cái an để cho chúng nó mà thôi. Cách tuy khác nhưng đều gọi là để cả.”

Quan bạn nghe nói thở dài mà bỏ đi.

*****

Ai chẳng lo để lại cho con cháu.

Tại sao để của lại gọi là nguy?

Có rất nhiều lý do. Đời xưa khi gặp thời loạn thì con cháu đời sau khó giữ được của: quan càng lớn, của càng nhiều thì mối nguy càng lớn. Hơn nữa con cháu biết sẽ được của nên thường sinh tâm ỷ lại, không chịu khó học hỏi và làm lụng nên cũng khó mà giữ của được, vì thế thường thường các đời sau không giỏi như đời trước vì trưởng thành trong môi trường quá đầy đủ.

Tại sao lại gọi là an?

Bằng Công chỉ lo dạy dỗ nghề nghiệp, đạo đức, biết thiểu dục tri túc nên con cháu biết chịu khó học hành, an phận, và thời bình cũng như thời loạn đều vững vàng.

Thầy rất phục sự khiêm tốn và lịch sự của Bàng Công. Quí vị có thấy người có trí huệ tránh so sánh (không có tâm phân biệt) và không chỉ trích hoặc chê bai người khác không?

]]>
http://tinhdodaithua.org/?feed=rss2&p=4708 0